|
Phương Anh: Xin chào các em, hôm nay là thứ 7 nên bé Tâm được nghỉ học ở nhà chơi với mẹ, vậy bây giờ chúng ta hãy đến nhà của bé Tâm, xem thử Tâm đang làm gì nha…..
Mẹ: Tâm ơi
Tâm: Dạ…
Mẹ: Con đang làm gì đó….
Tâm: Dạ con đang quét nhà…
Mẹ: ây da con gái của tui hôm nay giỏi quá vậy ta, quét có sạch không đó....
Tâm: dạ con quét sạch mà……
Mẹ: ừh vậy thì tốt,ủa mà làm gì mà hôm nay con mẹ siêng đột xuất vậy?
Tâm: Dạ …..vì ở trường cô giáo dạy…… là về nhà phải biết giúp đỡ mẹ những việc mà con thấy có thể làm được….
Mẹ: ừm, giỏi, quét nhà xong rồi xuống sau bếp phụ mẹ nấu ăn nha chưa…..
Tâm: dạ…..
Bà lão: Có ai ở nhà không? Cho bà già này xin 1 ít nước đi, tôi khát nước quá….
Tâm: hơ, bà là ai, sao…..sao bà lại đến nhà con xin nước….
Bà lão: bé gái ơi, cháu cho bà 1 ly nước uống đi, bà khát nước quá……
Tâm: Thôi, bà đi qua nhà khác xin đi, con không cho bà đâu...
Bà lão: bà khát nước lắm, cho bà uống miếng nước đi, uống xong là bà đi liền à….
Tâm: thôi thôi thôi bà đi ra đi, bà làm dơ nhà cháu mới quét bây giờ, bà đi chỗ khác xin đi….
Mẹ: Cái gì mà ồn ào ở trước vậy con, con đang nói chuyện với ai đó?
Tâm: Dạ, không có gì hết mẹ, chỉ là 1 bà lão đến xin nước uống thôi ạ….
Mẹ: đâu…ai đâu……ủa bà có gì không bà….
Bà lão: ờ, tôi đi ngang qua đây… thấy khát nước quá, mà trong túi lại hết tiền rồi, nên muốn xin bé gái này 1 ít nước uống đó mà…..
Mẹ: dạ, vậy bà chờ con 1 tí….Tâm con đi xuống bếp rót cho mẹ ly nước mời bà uống nào…
Tâm: thôi, đừng có cho mẹ.....
Mẹ: Tâm….có nghe mẹ nói gì không? Mau đi xuống rót nước cho bà lẹ lên….
Tâm: Nhưng….
Mẹ: KHông có nhưng nhị gì hết, lẹ lên….
Tâm: Dạ con đi liền….
Tâm: nè, bà uống đi bà….
Mẹ: con nói như vậy đó hả….phải nói sao….
Tâm: dạ con mời bà uống nước…..
Bà lão: ừ bà cảm ơn con……… cảm ơn cô và cháu gái đây thật nhiều nha, cho bà trả ly nè cháu….
Mẹ: bà uống nữa không bà…..
Bà lão: dạ thôi đủ rồi, tôi xin cảm ơn cô nhiều, tôi đi đây….
Mẹ: dạ, bà đi…..
Tâm: thôi, đi học bài thôi….
Mẹ: Tâm….. đứng lại
Tâm: Dạ…..
Mẹ: lại đây mẹ biểu….mẹ hỏi con nè, hồi nãy con làm như vậy là đúng hay sai?
Tâm: Dạ sai…..nhưng mà……
Mẹ: Nhưng mà cái gì? nếu Chúa Jêsus mà là con….. thì Ngài sẽ không có thái độ giống như con khi nãy vậy đâu, và Chúa Jêsus cũng rất buồn khi thấy bé Tâm là con của Chúa mà bé Tâm không có lòng thương người giống Chúa….….Con đã làm sai, mà con có biết là con đã sai ở chỗ nào hay không, thứ nhất là con đã không tôn trọng người già, và thứ 2 là con không biết giúp đỡ người khác trong khi họ gặp khó khăn nữa, chỉ có 1 ly nước thôi…mà con cũng tiếc với bà….mẹ thí dụ nha, mai mốt lỡ con đang đi đâu xa và bỗng nhiên trời mưa to, lúc đó con chạy tìm chỗ để trú mưa, nhưng khi con đến nhà nào thì họ cũng không cho con trú, họ đuổi con đi, thì lúc đó con nghĩ như thế nào, con sẽ buồn hay là con vui?
Tâm: Dạ con sẽ buồn ạ….
Mẹ: Vậy thì bà lão hồi nãy cũng buồn lắm, vì bà đi lỡ đường, bà khát nước mà lại bị 1 đứa bé chê bai và không cho bà uống nước nữa…..
Tâm: Dạ, con xin lỗi mẹ vì con đã cư xử không tốt, con biết lỗi rồi, mai mốt con sẽ không làm như vậy nữa đâu…
Mẹ: Giỏi, mẹ tha lỗi cho con, nhưng lần sau con đừng có như vậy nữa nha…..
Tâm: Dạ, con hứa từ nay con sẽ không ích kỷ nữa, con sẽ yêu thương và giúp đỡ cho mọi người, đặc biệt là những người nghèo khó và thiếu thốn.
Mẹ: đúng rồi, con biết được như vậy rất là tốt…con biết không, khi xưa, lúc mà ht đầu tiên được thành lập, thì có rất là nhiều người gặp khó khăn, có nhiều gia đình rơi vào hoàn cảnh thiếu thốn…nhưng có 1 điều rất tốt đó là những tín đồ này họ biết yêu thương chia sẻ với nhau, họ sống theo những điều mà Chúa Jêsus đã dạy…….
Dẫn Truyện: Càng ngày càng có nhiều người ở thành Giêrusalem muốn tin vào Chúa Jêsus, cho nên các môn đồ càng ngày càng bận rộn. Mỗi ngày họ phải dạy dỗ các tín đồ làm thế nào để sống yêu thương như Chúa Jêsus đã làm. Các môn đồ thường được gọi đến để cầu nguyện cho những người bệnh, bên cạnh đó họ còn phải phát lương thực cho các tín đồ nữa…
Trong số các tín đồ, cũng có nhiều đàn bà góa chồng….Những người đàn bà góa này cũng rất khó khăn, họ cần có thức ăn mỗi ngaỳ….nhưng vì số lượng người tin Chúa đông quá, nên đôi khi các bà góa này không có ai quan tâm đến và bị bỏ quên….
Mỹ: Phần của tôi ở đâu? Khi đến lượt của tôi thì giỏ bánh trống rỗng….
Diễm: Nhũng người khác thì nhận được bánh còn tôi thì không….hôm nay chúng tôi sẽ ăn gì đây?
Dẫn Truyện: Những góa phụ này phàn nàn và không còn vui vẻ nữa…Họ nghĩ rằng không 1 ai trong ht yêu thương họ nữa….Còn các môn đồ thì rất buồn khi nghe những lời nói đó. Vì họ rất yêu thương và muốn quan tâm những góa phụ này, nhưng họ không có đủ thời gian để chăm xem việc phân phát thức ăn….
Cường: Chúng ta phải làm gì đây?
Thật không đứng cho chúng tôi phải dừng công việc giảng dạy lời Chúa để lo phân phát thức ăn. Hãy chọn ra bảy người từ giữa vòng anh em là những người yêu mến Chúa, để lo việc này…
Dẫn Truyện: Tất cả mọi người rất vui khi nghe điều đó…..
Họ chọn ra 7 người là những người chân thật và yêu mến Đức Chúa Trời. Sau đo người ta mang 7 người này đến cho các môn đồ đặt tay lên và cầu nguyện cho họ… Kể từ ngày đó trở đi, những người này phân chia thức ăn cho những người tin Chúa trong hội thánh… Họ làm rất tốt công việc bởi vì có Chúa giúp đỡ cho họ. Họ phân chia thức ăn cho những người nghèo và các bà góa 1 cách công bằng, và những bà goá này không còn bị bỏ quên nữa….tất cả đều nhận được những gí mà họ cần, và trở về nhà với tấm lòng biết ơn. Bây giờ thì không còn lời phàn nàn hày cằn nhằn gì nữa….
Tâm: Dạ, con biết rồi mà…..ủa, mẹ ơi, con nghe cái mùi gì lạ lắm……..hình như là mùi…..
Mẹ: í, chết rồi, mẹ đang kho nồi thịt nãy giờ….chắc là khét mất tiêu rồi……
Tâm: ha..ha…vậy là trưa nay cả nhà mình nhịn đói rồi…
|