|
Phương Anh: Xin chào các em…..
Danh Tâm: xin chào chị…..chị Phương Anh ơi, tuần rồi chị cho tụi em nghe câu chuyện kể về Cậu bé Giô sép bị các anh mình ganh tị và hãm hại đó, em rất muốn biết sau đó Giô sép có thoát khỏi cái giếng ấy không? Và có ai đến cứu Giô sép không hả chị?
Hải Yến: Đúng rồi đó chị, tụi em hồi hộp chờ đến hôm nay để mong biết kết quả như thế nào, không biết là Giôsép có được Đức Chúa Trời cứu giúp hay không hả chị?
Phương Anh: Bình tĩnh nào, nếu muốn chuyện gì đã xảy ra sau đó, cũng như là Giô sép có được cứu hay không thì chị xin mời các em hãy cùng theo dõi phần tiếp theo sau đây nhé…..
Danh Tâm: Giô Sép bị mấy anh quăng xuống 1 cái giếng sâu, nhưng cảm ơn Chúa là cái giếng ấy không có nước, đó chỉ là 1 cái giếng khô mà thôi….sau khi thực hiện được ý đồ đen tối xong, mấy người anh của Giô Sép trở lại lấy giỏ thức ăn mà Giô sép đem đến, và bắt đầu ngồi ăn trưa với nhau thật là vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra….Trong lúc đang ăn thì từ xa họ thấy có 1 đoàn lái buôn sắp đi về phía họ. Đây là những người đi buôn bán từ nơi này sang nơi khác. Họ đi bằng lạc đà và chở theo rất là nhiều hàng hoá. Họ chở nhiều hàng hoá và đồ gia vị đi đến xứ Êdíptô. Thấy vậy, Giu đa, 1 người anh của Giô Sép chợt nảy ra 1 ý kiến.
Mấy anh: (nhai) ngon quá…..
Giu đa (Hạnh): Chúng ta có lợi gì khi giết Giô Sép. Hay là chúng ta hãy bán nó cho những người này để lấy 1 ít tiền…..mấy người thấy sao?
Anh (Cường): uh, ý hay đó…giết nó chẳng lợi gì, lấy tiền sướng hơn…..
Anh (Nhơn): uh, cứ vậy đi….vậy chúng ta mau lại đó kéo nó lên đi….
Anh (Hạnh): uh….
Giô sép: Chúa ơi, xin Ngài hãy giúp đỡ con, con sợ lắm…..
Giu đa (Hạnh): Giô sép…giôsép….mày có nghe tao kêu không?
Anh (Cường): Ê, mày đâu rồi….
Giô sép: Dạ…..mấy anh đến kéo em lên hả?.....ôi, mừng quá,
Anh (Cường): Nắm lấy dây cho chắc, tao kéo mày lên nè….
Giô sép: Dạ
Anh (Hạnh): xong rồi, đứng yên đây chờ tụi tao 1 tí
Giô sép: Dạ…..
Anh (Cường): Hãy kêu họ dừng lại đi….
Anh (Hạnh): Mấy ông ơi, xin hãy dừng lại……
Ông lái buôn (Thuận): Có chuyện gì vậy….
Anh (Hạnh): Tôi muốn bán cho mấy ông thằng bé kia để nó làm nô lệ cho mấy ông……
Ông lái buôn (Thuận): Đâu…thằng nào đâu……
Giô sép: Ủa, mấy ảnh làm gì xù xì với mấy người kia vậy?
Anh (Hạnh): Dạ..thằng nhóc đứng ở đằng kia ạ….
Ông lái buôn: ưh, được…..
Người đâu, mau lại dẫn thằng bé đó lại đây…..đây ta trả cho các ngươi 20 miếng bạc…..
Anh (Hạnh): Dạ….hi..hi…..
Giô sép: ah..ah…mấy ông làm gì vậy….mấy ông làm gì vậy…….sao lại bắt tôi đi……..buông tôi ra, buông tôi ra….mấy anh ơi thả em ra đi ….cha ơi cứu con với…cứu con với….
Danh Tâm: Vậy là Giô sép bị mấy anh bán cho đoàn người lái buôn này, và họ đang chở Giô sép đến xứ Êdíptô. Giô sép khóc lóc và van xin họ rất nhiều, nhưng chẳng ai thèm nghe lời nài nỉ của cậu bé cả.
Còn mấy anh của Giô sép sau khi bán Giô sép xong thì không biết sẽ về nhà trả lời với Cha như thế nào nên họ mới nghĩ ra 1 kế đó là…..
Anh (Cường): Mấy anh ơi vậy bây giờ chúng ta sẽ về trả lời như thế nào nếu cha hỏi Giô sép đâu?
Anh (Hạnh): Cha sẽ giết chúng ta mất nếu ông ấy biết chúng ta đã bán nó cho người ta….
Anh (Nhơn): vậy bây giờ chúng ta sẽ làm sao…….
Anh (Cường): Àh, tôi có cách này……
Bây giờ chúng ta hãy bắt 1 con dê và giết nó, sau đó chúng ta sẽ lấy máu của nó bôi vào cái áo choàng của thằng Giô sép, sau đó chúng ta đem cái áo dính đầy máu về và bảo với Cha là thằng Giô sép đã bị 1 thú dữ xé xác và ăn thịt rồi……Cha mà nhìn thấy chiếc áo choàng của nó là cha sẽ tin ngay….được không?
Anh (Hạnh): Uh, ý hay đó, mau về nhà thôi……(cả 3 cười)
Danh Tâm: Lúc này ở tại nhà thì Gia Cốp đang trông chờ các con trai trở về…..
Đầy tớ (Tân): Ông ơi….
Gia cốp: ờ,…ai đó….
Đầy tớ (Tân): Chúng tôi tìm thấy chiếc áo này gần ở chỗ chúng tôi. Ông nhìn thử xem, nó có phải là của con trai Giô Sép ông không?
Gia cốp: Đâu, để tui xem thử…..ờ…ờ đúng rồi, đây là cái áo mà tui đã cho Giô sép nè…..áo của nó đây mà nó đâu rồi…..mà sao áo của nó lại dính đầy máu như vậy?
Đầy tớ (Tân): Tôi xin chia buồn với ông, Giô sép nó đã bị thú dữ xé xác rồi….và tôi đã tìm thấy chiếc áo đầy máu của nó đây….
Gia cốp: Ôi. Con trai của ta…con trai yêu dấu của ta.. .nó đã bị thú dữ cấu xé nó rồi sao…Giô sép ơi, Giô sép ơi, con trai của ta…..…….
Danh Tâm: Đó quả là 1 ngày buồn thảm cho Gia Cốp, Gia cốp rất buồn và đau lòng vì ông đã mất đi đứa con trai mà ông yêu quý nhất………
Còn Giô sép thì 1 lát nữa thôi, Giô sép sẽ bị người ta dắt đến xứ Êdíp tô và bán chàng lại cho những người giàu có khác ở xứ này. Những người lái buôn này rất là vui mừng vì họ đã mua được 1 thanh niên khỏe mạnh và thông minh như Giô sép, chắc là họ sẽ có 1 số tiền lớn khi bán chàng ở chợ nô lệ đây.
À, mà các em có biết chợ nô lệ là gì không? ở tại xứ Êdíptô khi xưa, có 1 nơi để mua và bán nô lệ cho nên người ta gọi là chợ nô lệ. Một người nô lệ khác xa với 1 người giúp việc nhà. Người giúp việc nhà thì nhận được lương và có thể chọn chủ để làm việc. Nhưng nô lệ là những người được mua bằng tiền và trở thành vật sở hữu của người nào mua họ. Người chủ có thể làm bất cứ chuyện gì mà họ muốn với nô lệ này, do đó người nô lệ thì không có được tự do.
Bây giờ Giôsép đang đứng trong chợ nô lệ để chờ người đến mua chàng về. Cuối cùng, thì có 1 người đàn ông giàu có đến, người đàn ông giàu có này tên là Phôtipha, ông ta là quan thị vệ, ông làm việc cho nhà vua của xứ Êdíptô. Khi thấy dáng vẻ của Giôsép, ông rất thích và ông bằng lòng mua chàng về nhà để làm việc cho ông.
Vậy là Giô sép theo quan Phôtipha về nhà. Tại đây mọi thứ đều xa lạ với chàng, từ cuộc sống, con người và niềm tin, vì ở đây người Êdíptô không có thờ phượng Đức Chúa Trời như là ở tại quê hương của Giôsép, chàng trai cảm thấy rất buồn và nhớ nhà…Tuy vậy, Giôsép mỗi ngày cố gắng thật nhiều để thích nghi với cuộc sống ở đây, mỗi ngày chàng làm việc thật tốt để được đẹp lòng của chủ, và cũng như không ngày nào mà Giôsép quên cầu nguyện với Đức Chúa Trời hết….
Chính vì vậy, Chúa cũng không quên Giôsép, Ngài luôn ở cùng với chàng trong xứ sở ngoại bang này, và Ngài có 1 chương trình thật là tốt đẹp dành cho cuộc đời của Giôsép. Chúa đã giúp đỡ cho Giô sép để cho chàng làm tốt mọi công việc ở trong nhà, và bất kỳ công việc nào mà giao vào tay của Giôsép thì cũng đều được thành công hết, quan Phôtipha rất hài lòng về người đầy tớ này, cho nên 1 hôm ông gọi Giôsép đến và bảo rằng:
PhôtiPha: Này Giôsép, Ta đã quan sát ngươi và nhìn thấy ngươi là một người thật thà cũng như ngươi làm việc rất tốt. Bây giờ ta muốn ngươi chăm coi nhà cửa và tất cả những tài sản của ta. Kể từ nay trở đi ngươi sẽ trở thành quản gia trong nhà của ta, ta tin cậy nơi ngươi, đây… đây là chìa khoá của tất cả các phòng trong nhà ta, hãy cầm lấy và làm việc cho thật tốt….
Giô sép: DẠ, tôi xin cảm ơn ông ạ…
Danh Tâm: Kể từ ngày đó, Đức Chúa Trời chúc phước cho nhà cửa, tài sản và ruộng vườn của quan Phôtipha, bởi vì Đức Chúa Trời ở cùng trên mọi việc làm của Giô sép, và bất kỳ công việc nào mà Giôsép làm thì đều được Đức Chúa Trời nhớ đến và ban sự thành công hết.
Gần 15 năm trôi qua tại xứ Êdíptô, cuộc sống của Giôsép có những lúc vui, lúc buồn, nhưng không khi nào chàng ta quên nhờ cậy Đức Chúa Trời hết, cho nên đến 1 hôm thì Giôsép được Đức Chúa Trời ban cho 1 ngôi vị thật lớn ở trong xứ Êdíptô…
Vua: Hỡi Giôsép, ta sẽ lập ngươi lên làm người trông coi mọi thứ trong cả xứ Êdíptô, vì Đức Chúa Trời của ngươi đã hướng dẫn ngươi trong mọi việc. Ta sẽ lập ngươi cầm quyền trên cả xứ Êdíptô….
Giô sép: Dạ, hạ thần xin đội ơn bệ hạ…
Vua: Đây, ta xin trao cho ngươi chiếc nhẫn, hãy nhận lấy…
Giố sép: dạ, xin đội ơn bệ hạ..
Danh Tâm: Vua tháo chiếc nhẫn trên tay mình và đeo cho Giôsép. Giôsép được mặt áo vải gai mịn và đeo vòng vàng vào cổ chàng….sau đó, Giôsép ngồi trên chiếc xe ngựa đi khắp cả xứ Êdíptô. Mọi người đều cúi đầu xuống đất để tỏ lòng kính trọng ông như 1 vị quan phụ tá mới của nhà vua....
Sau đó nhà vua còn ban con gái mình cho Giôsép làm vợ, Giôsép rất hạnh phúc vì ông đã có gia đình riêng của mình, 1 người vợ xinh đẹp và 2 đứa trai thật là dễ thương. Đây quả thật là phần thưởng lớn cho lòng trung tính của Giôsép đối với Đức Chúa Trời…
Danh Tâm: ồ, sướng thật, vậy là Đức Chúa Trời đã bù đắp lại cho chàng trai Giôsép đó ha chị ha….
Phương Anh: ừh đúng rồi đó….
hải Yến: theo em nghĩ thì Giô sép có được như ngày hôm nay bởi vì chàng luôn luôn nhớ đến Chúa, chàng yêu mến Chúa và làm theo lời của Ngài, nên Ngài mới ban phước cho như vậy đó…
Phương Anh: ừh đúng rồi, suốt thời gian ở xứ người Giôsép luôn nhớ đến Đức Chúa Trời, chàng không hề có 1 lời than van hay trách móc nào với Chúa hết, dù ở trong hoàn cảnh nào thì Giôsép cũng biết rằng Đức Chúa Trời rất yêu thương chàng và Ngài luôn có 1 chương trình thật là tốt đẹp cho cuộc đời của chàng…….cho nên cuối cùng thì Đức Chúa Trời cũng đã thực hiện điều ấy cho Giôsép đó….
Các em thân mến, qua bài học ngày hôm nay, Chúa muốn dạy cho chị và các em hãy luôn có lòng tin nơi Đức Chúa Trời, cho dù các em và chị có ở trong hoàn cảnh như Giôsép là xa nhà, xa ba mẹ hay xa quê hương thì chúng ta cũng phải biết rằng Đức Chúa Trời luôn ở với chúng ta trong những lúc đó……và rồi cho dù có những khó khăn nào đến đi nữa thì chúng ta sẽ không hề sợ chi hết, và cuối cùng rồi Chúa cũng sẽ ban cho chúng ta có 1 kết quả tốt giống như là Giôsép vậy đó……các em có thích được giống như Giôsép hay không?
3 đứa: dạ thích ạ….
Phương Anh: Nếu vậy thì chúng ta hãy cầu xin Chúa ban cho chúng ta được điều này nha?
3 đứa: Dạ….
Phương Anh: cảm ơn các em rất nhiều, còn now thơì gian của chúng ta đã hết, chúng ta phải nói lời chia tay nhau tại đây….
|